hoatuyet

Đỗ Thảo Hoàng Nguyên _ dothaohoangnguyen@yahoo.com

" Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh"

  
« January 2012 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
  • Tổng số bài viết: 8
  • Tổng số góp ý: 133
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 1.863
    hoatuyet | 10 January, 2011 21:33
     
    Hoàng Nguyên

    Hầu đồng thực chất là một trong những tín ngưỡng văn hóa có từ lâu đời liên quan đến tục thờ Mẫu của người Việt cổ. Tuy nhiên có một thời gian dài nghi lễ này bị các hoạt động mê tín dị đoan lấn lướt rồi bị cấm. Ngày nay "án oan" đã được gỡ nhưng vẫn còn những điều tiếng xung quanh khiến chúng ta khi nhắc đến nghi lễ này vẫn phải e dè và xem đấy là một vấn đề nhạy cảm. Thế nhưng thực tế, nghi lễ hầu đồng đã và đang diễn ra một cách sôi nổi ở miền Bắc nước ta, đáp ứng nhu cầu tâm linh của một bộ phận không nhỏ quần chúng.



     
    Trong quan niệm của người Việt, trời đất tồn tại bốn thế giới: Trời (thiên phủ), Đất (địa phủ), Nước (thoải phủ), Rừng (nhạc phủ). Mỗi thế giới do một người đàn bà cai quản và gọi chung là "Mẫu". Dưới mẫu có các chầu, các quan, các ông, các cô, các cậu bé, cô bé, mỗi người chuyên một việc. Vì thế khi muốn xin việc gì thì các con nhang, đệ tử phải lập sớ trình, dâng lộc  lên từng "giá". Khi ấy, "đồng trưởng" sẽ hóa thân lần lượt thành từng "giá" với áo xống, khăn chầu, cờ quạt, đồ hầu dâng... cho tương xứng. Khi thì "đồng" hóa thân thành một vị tướng, khi thì là một quan lớn uy nghiêm oai vệ, lúc lại hóa thân thành một cô gái đang tung tăng nhảy múa...Điệu múa của "đồng" cũng được thay đổi theo đặc điểm của "giá". "Giá" quan thường múa cờ, múa kiếm, long đao, kích; giá các chầu bà thì múa quạt, múa mồi, múa tay không; giá ông hoàng thì có múa khăn tấu, múa cờ; giá các cô thì múa quạt, múa hoa, chèo đò, múa khăn, múa đàn; giá các cậu lại thường múa lân ... Nghi lễ Thánh giáng phải theo thứ tự từ cao đến thấp, từ Thánh Mẫu đến hàng Quan, Chầu, ông Hoàng, hàng Cô và Cậu. Số lượng giá trong một buổi lên đồng có khi lên tới 36 giá.


     

    Ở Việt Nam, đạo Mẫu có hai dịp lễ hội quan trọng vào các dịp kỷ niệm ngày mất của Đức Thánh Trần và Liễu Hạnh công chúa thể hiện ở câu ca: "Tháng tám giỗ cha, tháng ba giỗ mẹ"... Có thể nói, nhân tố tác động mạnh nhất đến hoạt động này chính là niềm tin của con người vào thần thánh cộng thêm những yếu tố mang tính "kích thích" trực tiếp tại buổi hầu giá như lối diễn, sự "cuồng nhiệt" của các con nhang, đệ tử và đặc biệt không thể không nhắc đến âm nhạc chầu văn.

    Âm nhạc - chất xúc tác không thể thiếu của nghi lễ hầu đồng:

    GS. Ngô Đức Thịnh - Ủy viên Hội đồng Di sản văn hóa Quốc gia - Phó Chủ tịch Hội Folklore Châu á - Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn tín ngưỡng Việt Nam khẳng định: "nghi lễ hầu đồng chính là sân khấu tâm linh. Các hoạt động của nó gắn với âm nhạc chầu văn, các điệu múa, mỹ thuật, kiến trúc và cả thời trang nữa". Lời khẳng định ấy đã nói lên được vai trò quan trọng của "cung văn" (dàn nhạc) trong hoạt động hầu đồng. Nói đến hầu đồng thì không thể thiếu cung văn. Ở những miền quê Bắc bộ, khi tổ chức nghi lễ hầu đồng, không đủ tiền để mời "cung văn" họ phải dùng đĩa đã thu cả 36 giá đồng để mở cho "đồng trưởng" nhảy múa. Anh Toản - một cung văn ở Hải Dương cho biết: "Dàn nhạc hầu đồng nếu đầy đủ phải có một đàn nguyệt, một đàn nhị, một sáo, một trống lớn, một trống nhỏ, một cảnh đôi, một phách. Tùy nơi, tùy lễ mà có thể bớt đi một số nhạc cụ nhưng tuyệt đối không thể thiếu được đàn nguyệt, trống nhỏ và cảnh đôi". Trong lễ hầu đồng, cung văn thường hát ngợi ca sự linh thiêng của thần thánh, hân hoan trước vẻ đẹp tiên giới, vẻ uy nghi lẫm liệt của các đức ông hoặc vẻ xinh tươi trong sáng của các cô các cậu.



     

    Khi được hỏi, những người đã từng tham dự một buổi hầu đều trả lời rằng khi vào giá đồng, con người dường như say và hưng phấn, họ quên hết mọi thứ xung quanh, tất cả tâm trí đều dồn vào các mẫu, các quan, các cô, các cậu hiện thân qua xác phàm của "đồng trưởng". Tôi cũng đã từng có mặt trong một buổi hầu đồng và rất đỗi ngạc nhiên về điều ấy. Qua tìm hiểu với một số nhà nghiên cứu văn hóa âm nhạc, câu trả lời đều được quy về một: đó là nhờ âm nhạc chầu văn. Chính âm nhạc hát văn với tiết tấu nhịp 7 - nhịp 3 to, sôi nổi, nhanh dồn đã tạo ra sự hưng phấn, kích thích rất mạnh sự cuồng nhiệt của các con nhang, đệ tử, cuốn họ vào trạng thái suy tôn thần thánh một cách si mê. Còn theo tiến sĩ Nguyễn Mạnh Cường ở Viện Tôn giáo thì: "Những giai điệu đó khiến người ta thăng hoa và quên đi mọi muộn phiền trong cuộc sống". Qua lời giới thiệu của một người bạn, tôi đã theo chân anh Toản và anh Thiết - hai anh hát văn, chứng kiến cảnh các anh làm việc để tìm hiểu về nghề hát hầu đồng. Khi đi hát các anh lỉnh kỉnh nào đàn, nào trống, nào loa, nào mic... Anh Toản chia sẻ: " cái nghề này nhìn bề ngoài chỉ là hò hát vậy chứ cũng gian nan lắm. Để có thể đi hát độc lập thế này, mỗi cung văn phải đi học ít nhất từ 6 tháng đến một năm. Bây giờ còn dễ thở chứ ngày xưa vừa hát vừa lo bị bắt vì nghi lễ hầu đồng lúc ấy còn bị cấm. Em cứ nghĩ xem hò hét cả buổi trời không ngừng nghỉ thì sao mà không mệt, có lúc phải hát cả ngày cả đêm, về đến nhà không thể ăn nổi cái gì, miệng nói mà cổ họng đau buốt. Cung văn đòi hỏi sức phải tốt, giọng phải khỏe mới có thể theo nổi được nghề. Mình chỉ làm khi nào có người gọi mời, hôm nào đi hát gần nhà còn đỡ chứ hôm nào đi hát xa, có khi cách nhà đến mấy trăm cây số thì trừ chi phí đi lại ăn ở cũng chẳng còn được bao nhiêu."

    Âm nhạc hầu đồng trong cách nhìn của dân tộc và bạn bè quốc tế:

    Cách đây một năm, dư luận bàn cãi không ngớt chuyện nên hay không nên xây dựng hồ sơ UNESSCO cho nghi lễ Hầu đồng. Theo giáo sư Ngô Đức Thịnh thì hầu đồng là "nghi lễ tôn thờ nữ thần của đạo Mẫu, nó thể hiện quan niệm đồng nhất con người với tự nhiên. Về khía cạnh dân tộc và lịch sử, đạo Mẫu đứng về phía dân tộc, nó chính là chủ nghĩa yêu nước đã được tín ngưỡng hóa". Nhiều năm trở lại đây, Đảng và Nhà nước ta đã có nhiều chính sách về phát triển văn hóa. Đặc biệt từ Nghị Quyết TW5 khóa VIII về phát triển nền văn hóa trong tình hình mới thì thật sự công tác văn hóa ngày thêm rộng mở và được phát triển. Bên cạnh Quan họ Bắc Ninh, hát Xẩm, hát Ả đào... thì Hầu đồng đã được quan tâm. Gần đây nhất, lễ hội hầu đồng đã được Bộ Văn hóa Thể thao & Du lịch và UBND tỉnh Hà Nam tổ chức tại Đền Lảnh - Duy Tiên - Hà Nam hay Liên hoan hát Chầu văn khu vực Đồng bằng sông Hồng lần thứ nhất năm 2010 diễn ra vào ngày 26/3/2010 tại Thiền viện Trúc Lâm - Tây Thiên, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Lịch sử và thực tế đã công nhận giá trị văn hóa của nghi lễ và âm nhạc hầu đồng.




     

    Tuy nhiên bên cạnh đó, một bộ phận không nhỏ các đồng cô đồng cậu đã lợi dụng danh nghĩa hầu đồng để biến nghi lễ ấy thành công cụ trục lợi, lừa đảo, khiến người ta nhắc đến hầu đồng vẫn còn nghi ngờ e ngại. Việc hầu đồng là tốt hay xấu, là văn hóa hay mê tín dị đoan tôi mạn phép không đề cập đến. Tôi chỉ muốn nói đến vẻ đẹp của âm nhạc hầu đồng. Xin được mượn lời của giáo sư Ngô Đức Thịnh để nói rằng: "Nếu được làm hồ sơ, tôi nghĩ Hầu đồng có nhiều cơ hội hơn các di sản phi vật thể khác của Việt Nam. Nghi lễ hầu đồng với cung văn, với điệu múa, với phục trang như thế là một nét đẹp văn hóa không thể phủ nhận. Theo như những gì tôi biết, nhiều học giả trên thế giới thích Hầu đồng của chúng ta. Đã từng có cuộc hội thảo quốc tế về đạo Mẫu và Hầu đồng năm 2001 tại Hà Nội. Còn trong các cuộc hội thảo nhân học trên thế giới thì có hàng chục tiểu ban quan tâm tới chủ đề này. Trong đó riêng tục nhập đồng của người Việt được giới nghiên cứu văn hóa dân gian thế giới rất thích và đánh giá cao tín ngưỡng này. Vào năm 1996, bên lề hội thảo quốc tế, một cuộc Hầu đồng đã được tổ chức tại phủ Tây Hồ. Nhiều nhà nghiên cứu quốc tế, sau khi chứng kiến nghi lễ Hầu đồng đã phải thốt lên rằng: "Tôi sẽ nhớ mãi cái đêm huy hoàng này! Đêm của âm nhạc, màu sắc và vũ điệu!".


    hoatuyet | 29 March, 2010 20:44
     

         Ngày mẹ sang sông, con chỉ vừa tám tuổi. Ở cái tuổi ấy con chẳng biết gì, chỉ nghe ngoại bảo rằng: nhà mình sắp có thêm người mới. Giọng đều đều, ngoại dặn con: "không được chạy giỡn ồn ào, không được nghịch để rồi lấm lem bùn đất, không được cứng đầu, không được ăn nói hỗn hào kẻo người ta bảo mẹ mày không biết dạy con..."  Mắt ngoại buồn, xa, vắng... Con ngây thơ chỉ biết nhìn, cười...

         Ngày mẹ sang sông, con được ngoại mặc cho quần áo đẹp. Đó là bộ váy màu hồng có chiếc nơ bướm xinh xinh. Mái tóc con được thắt thành hai bím. Nhưng quần áo ấy không hợp với con bé con gầy gò, đen đúa; bím tóc ấy không hợp với mái đầu vàng hoe cháy nắng của con. Ngoại bảo: "Trông mày cứ thế nào ấy, nhìn là lạ!" Con cười.

         Ngày mẹ sang sông, con phải gọi người đó bằng ba. Con cứng đầu cứ im lặng nhìn thôi. Mẹ bảo một lần, hai lần, sang lần thứ ba, con không nghe... mẹ đánh. Ngoại lắc đầu: "con này, nhỏ mà bướng quá!" Con bị đánh đau, chỉ biết khóc. Con muốn nói với mẹ rằng đó không phải ba con. Ba con có hàm râu to, mỗi lần hôn con lại làm con nhột; ba có tiếng cười vang vang hay khiến con giật mình... nhưng cổ họng con nghẹn lại. Người đó bỏ vào trong. Bữa cơm gia đình nặng nề, ngột ngạt, chỉ còn tiếng khóc của con...

         Ngày mẹ sang sông, con bắt đầu ngủ cùng với ngoại. Dụi đầu vào ngực ngoại, mùi mồ hôi ngai ngái không giống mùi thơm từ da thịt mẹ. Con trằn trọc, ngoại cũng không chợp mắt, vừa quạt cho con vừa hát ru rằng:

    "Gió đưa cây cải về trời

    Rau răm ở lại chịu đời đắng cay"...

    hoatuyet | 02 January, 2010 19:49


    Em trở lại nơi giáo đường năm ấy

    Thầm nguyện cầu xin chúa xét soi tâm

    Em muốn tìm trong tiếng nhạc thâm trầm

    Nốt nhạc buồn một thời ai dạo phím


    ... Hắt nắng chiều môi em cười chúm chím

    Anh khẽ khàng đùa nhẹ mái tóc em

    Tiếng thánh ca rộn rã giữa êm đềm

    Thánh đường vắng ngập tràn muôn mộng ước


    Bỗng hãi hùng giặc tràn sang cướp nước

    Hiến đời mình anh giữ Chúa, giữ em

    Giữ góc giáo đường, giữ xóm đạo bình yên

    Em chết lặng, nốt nhạc sầu bặt tiếng


    Xe tang buồn trong âm thầm, lưu luyến

    Chuông nhà thờ khóc tiễn kẻ nghìn thu

    Em nâng đàn dạo phím giữa hoang vu...


    Ngước mắt nhìn thánh đường vắng âm u

    Thèm hơi ấm bàn tay ai đùa tóc

    Giữa hư không em cô đơn bật khóc

    "Con đường nào đến được bến bờ anh?"

    hoatuyet | 18 November, 2009 11:09
     

    Giữa Sài Gòn thèm một chút mưa

    Để làm dịu cái hanh hao gay gắt

    Chợt ngậm ngùi nhớ miền Trung quay quắt

    Xót xa lòng: Phía ấy nắng lên chưa?

    hoatuyet | 01 November, 2009 09:34
    (Tâm sự của một người lính chế độ cũ, phải đột ngột rời bỏ Việt Nam năm 75 mà không một lời từ giã...nay đã trở về...)


    Tôi trở về đếm lại tháng năm
    Sà vào lòng quê hương khi đường đời đã mỏi
    Gần trọn một đời tôi lắng lòng chờ đợi
    Câu hát hẹn hò văng vẳng bến sông xưa...

    Dạo bước hững hờ giữa trời lất phất mưa
    Ngồi tựa gốc đa nhìn bến đò vắng lặng
    Quá khứ trở mình, môi nghe mằn mặn
    Giọt nước mắt muộn màng của kẻ lìa quê...

    Tôi ra đi bỏ lại một lời thề
    Mộng uyên ương không thể nào trọn vẹn
    Người con gái năm xưa đã cùng tôi ước hẹn
    Liệu em có còn đau lòng khi vô tình nhớ đến tôi không?

    Tôi biết mình không có quyền trông mong
    Từ môi em một lời thứ tội
    Bởi không gì bù đắp nổi những tháng năm em mỏi mòn chờ đợi
    Kẻ đã phụ bỏ ân tình - quay mặt với quê hương...

    Tuổi xế chiều, thân rã rời, lòng nặng những vết thương
    (Đó là điều tôi còn sau bao năm vẫy vùng hồ hải)
    Nay tôi trở về xin đất và người nhận lại
    Đứa con lỡ lầm đang tạ tội với quê xưa...

    hoatuyet | 23 October, 2009 01:54
    Anh nói rằng:
    - Em ơi mình nên dừng lại
    Dù có cố gắng thế nào cũng không thể ở bên nhau
    Anh không thể nhẫn tâm để em chờ đợi mãi
    Khi tóc em xanh - anh đã bạc mái đầu...

    Em lúc này vẫn chỉ là một cô bé vô tư
    Tuổi 20 không đủ làm em lớn
    Em còn cả một chân trời tươi sáng
    Anh sợ mình sẽ là gánh nặng cuộc đời cản bước chân em...

    Anh đã từng trằn trọc suốt bao đêm
    Từng suy nghĩ về tương lai phía trước
    Anh muốn em được vẹn tròn hạnh phúc
    Bên một người chồng không quá cách biệt tuổi đời
                                                      và những đứa con xinh...

    Anh biết đời mình sẽ tắt hẳn bình minh
    Khi đã quyết định rời xa em mãi mãi
    Anh cố gắng không quay đầu nhìn lại
    Không được mềm lòng nhìn nước mắt em rơi

    Anh muốn nói rất nhiều nhưng không thể cất lời
    Bên cạnh em, anh ngàn lần xin lỗi
    Suốt một đời anh là người có tội
    Khi không kìm nén lòng mình mà thốt tiếng yêu em..."

    - Điều em cần là sự bình yên
    Bên cạnh anh em tìm ra hạnh phúc
    Khi đã yêu đừng so đo được - mất
    Có sự toan tính nào trọn vẹn được đâu?

    Em chỉ cần mình nắm chặt tay nhau
    Cùng bước qua mọi chông chênh cách biệt
    Đến với nhau bằng tình yêu thánh thiện
    Nhưng anh đã nói thế này em không biết phải làm sao?...

    hoatuyet | 18 October, 2009 12:23

    Anh hỏi em:
    - Biển có biết buồn không?
    Có biết vui, biết dỗi hờn, thương nhớ?
    Hay trải rộng bao la từ muôn thuở
    Đến nghìn đời vẫn phủ sóng vô tâm?

    - Hãy nhìn sóng bạc đầu ôm trọn những tháng năm
    Nếu không đau sao cứ hoài gào thét
    Gió và sóng xô ầm ầm bãi cát
    Tiếng gọi thuyền quặn thắt những thanh âm...

    Cũng có lúc biển hiền hòa lặng câm
    Để con sóng lăn tăn mỉm cười dưới nắng
    Ấy là khi biển dịu dàng nồng ấm
    Bởi thuyền đã về sau chuyến hải trình xa...

    Đâu phải lúc nào biển cũng nổi phong ba
    Cũng hung dữ xé cả trời cả đất
    Ai hiểu biển cũng hồn nhiên tinh nghịch
    Đùa giỡn với chim chiều như trẻ nhỏ vô tư...

    Giữa đất trời, giữa biển vắng hoang vu
    Em vô tình hòa biển và anh làm một
    Siết chặt tay anh trong phút giây bất chợt
    Em nhận ra rằng mình quá đỗi yêu anh !

    hoatuyet | 16 October, 2009 21:01
        
        
    "...Khoảng cách giữa mình và người ta không chỉ là cách biệt về thời gian, tuổi tác, không chỉ là cách biệt về địa lý xa xôi mà còn là sự cách biệt của hai thế hệ, sự khập khiễng của hai thế giới. Vậy thì mình còn đợi làm gì ? Nhớ làm gì ? Yêu làm gì ? Phải cố mà quên nhưng càng muốn quên càng thấy nhớ !..."

                             


                       *******************************************************
     
    Giữa lúc tàn thu !

         Lâu lắm rồi mình không nghe nhạc Văn Cao. Đêm nay, khi vô tình đi ngang qua một khu chung cư cũ, mình chợt nghe văng vẳng bên tai những thanh âm quen thuộc, những giai điệu tha thiết, vừa gần gũi vừa xa xôi, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng... Trong vô thức môi mình lẩm nhẩm cất thành lời:

                       " Ai lướt đi ngoài sương gió

                        Không dừng chân đến em bẽ bàng

                        Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước  chân chàng..."

         "Buồn tàn thu" ! Đúng là "Buồn tàn thu" của Văn Cao rồi !

        
         Về đến nhà bỗng dưng mình thấy mệt mỏi và thèm chút bình yên, thanh thản. Nhắm mắt lại chỉ mong có được một giấc ngủ chập chờn nhưng hình ảnh người thiếu phụ kia vẫn hoài ám ảnh. Người đàn bà ngồi đan áo giữa tiết mưa thu. Trong nhà, bên ánh đèn leo lét, nàng im lặng tưởng nhớ đến người bạn tình nơi chốn xa xôi. Nàng muốn nhắn gió, nhắn mây, nhờ chim đưa tin nói hộ tấc lòng hoài mong thương nhớ. Nhưng gió vẫn thổi, mây vẫn bay, chim đã về mà người xưa vẫn chưa trở lại. Chiếc áo nàng đan cũng đã hoàn thành. Trong giây phút thảnh thơi cô quạnh ấy, nàng thấy tủi hờn và tự dặn lòng sẽ cố tìm quên. Nhưng nàng không làm được ! Càng muốn quên lòng càng thấy nhớ ! Nàng vẫn đợi chờ, thời gian vẫn cứ trôi. Và mối tình tuyệt vọng đành chôn theo lá vàng tan giữa mùa thu chết !

         
         Mình và người thiếu phụ kia liệu có giống nhau không? Nàng đợi bạn trăm năm còn mình đang chờ đợi ai và chờ đợi điều gì? Mình cũng không biết nữa ! Mình làm vậy là đúng hay sai? Điều mình đang chờ đợi liệu có phải là tình yêu tuyệt vọng? Bởi khoảng cách giữa mình và người ta quá lớn. Khoảng cách giữa mình và người ta không chỉ là cách biệt về thời gian, tuổi tác, không chỉ là cách biệt về địa lý xa xôi mà còn là sự cách biệt của hai thế hệ, sự khập khiễng của hai thế giới. Vậy thì mình còn đợi làm gì ? Nhớ làm gì ? Yêu làm gì ? Phải cố mà quên nhưng càng muốn quên càng thấy nhớ ! Người ấy từng hát cho mình nghe "Thiên thai" của Văn Cao, "Niệm khúc cuối" của Ngô Thụy Miên..., từng đọc thơ Nguyễn Bính:  "Học trò trường huyện ngày năm ấy" ... Mình rất sợ đến một lúc nào đó "tình ta như chuyện bướm xưa thôi"...

         Vì thế mỗi khi nghe nhạc Văn Cao, mình lại nhớ đến người ta. Nhớ nhưng mình không đủ can đảm để gặp mặt. Biết bao lần ra đất Bắc, mình đã ngồi thẫn thờ bên bờ Hồ Gươm mà suy nghĩ đắn đo không biết có nên gọi điện thoại cho người ấy hay không. Mình là kẻ hèn nhát. Nhưng ít ra kẻ hèn nhát sẽ không phải chết một lần (tự an ủi mình thế thôi). Mình không thể gọi tên mối quan hệ này được. Tình bạn, tình yêu hay là một cái tên nào đó... Mình như đang ở trên một bờ vực sâu hun hút. Tình yêu và niềm tin chỉ là một sợi chỉ mỏng manh thì làm sao để bám vào?

         Phải đến nửa năm rồi mình mới nghe lại nhạc Văn Cao, cảm giác như được gặp lại một người thân quen cũ. Từng cung, từng bậc, từng nốt, từng lời cứ xoáy vào lòng nhói buốt:

                     "Áo đan hết rồi cố quên dáng người

                      Chàng ngày nào tìm đến?"

             Đứng dậy mở toang cửa sổ, đất trời lúc này cũng đang độ tàn thu. Lòng mình cũng miên man trôi theo dòng suy tưởng. Người cô phụ trong lời ca phải chờ đợi đến bao giờ?


                                                

    hoatuyet | 16 October, 2009 20:57
    Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging